Quà tặng 20/10 cho thuê xe cho thue xe cho thue xe

20/03/2017 08:40

Cái kết nhói lòng khi mẹ chồng bắt con dâu đẻ thường với ca sinh khó


1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua, tôi đã cố hết sức tập hít thở, rặn theo các bác sĩ hướng dẫn nhưng con vẫn không chịu ra.



Rời viện được 3 ngày, tôi lập tức viết đơn ly hôn , bố mẹ tôi không hề phản đối, họ thậm chí còn cổ vũ con gái nên chia tay chồng. Tất cả cũng bởi vì cái số tôi hẩm hiu lấy phải một người chồng vô trách nhiệm và vào làm dâu một gia đình vô tình vô nghĩa.

Tôi không thể quên những ngày tháng tủi hổ đó. Suốt thời gian tôi mang bầu, chồng thì bận rộn suốt ngày, cái gì cũng một tay tôi tự làm, sát ngày đẻ vẫn còn cơm nước, giặt giũ như người thường. Còn bố mẹ chồng khi biết tôi mang thai con gái thì đã sớm gọi điện về quê cho mẹ đẻ và tuyên bố không có sức để chăm con dâu. Ừ thì, tôi cũng ngậm đắng nuốt cay mà chờ ngày sinh con mà không biết tâm sự với ai.

Hôm đó, tôi đau đẻ dữ dội, vào viện bác sĩ nói không có vấn đề gì, nhưng sau đó chờ suốt 12 tiếng vẫn không sinh được, lúc ấy tôi đau đớn cử tưởng sắp chết. Đến khi thấy tôi có vẻ không chịu nổi, bác sĩ nói

- Trường hợp này phải đẻ mổ cấp cứu

1_640_421

 

(ảnh minh họa)

Mẹ chồng tôi vừa nghe liền nhảy dựng lên

- Sao mà phải mổ, con dâu tôi nó lười từ xưa, giờ đến rặn đẻ cũng lười, cứ để đấy từ từ khắc đẻ được. Ngày xưa tôi toàn tự đẻ thường, chứ làm gì có mổ miếc mà vẫn sòn sòn 4 đứa đấy thôi.

Chồng tôi bên cạnh cũng gật gù, chắc hẳn một người đàn ông thì không bao giờ biết được cảm giác lúc đau đẻ, anh thản nhiên nói

- Với lại sinh mổ thì tốn gấp 3,4 lần sinh thường, lại còn đau hơn, tội gì.

Mẹ chồng tôi gật gù. Tôi vừa đau đớn nhìn hai người họ mà nước mắt uất hận trào ra.

- Em cố đẻ thường đi, mổ hại sức khỏe chứ được gì đâu. Chồng tôi nói như là anh đang quan tâm đến vợ chứ không phải vì tiếc tiền.

- Anh gọi cho mẹ tôi, ngay. Tôi lấy hết sức cạn nói với chồng. Nghe tin mẹ tôi vội vã bắt xe 4 tiếng đồng hồ lên với con gái.

Trong lúc đó, bác sĩ thúc giục chồng tôi

- Tình hình rất gấp gáp đấy, người nhà ký vào quyết định mổ đi để đảm bảo an toàn cho cả mẹ lẫn con.

Thế nhưng đáp lại lời bác sĩ vẫn là sự quả quyết của mẹ chồng

- Đẻ mổ tốn kém lắm, cô cố mà đẻ thường đi, bao nhiêu người đẻ thường có làm sao đâu.

Mẹ chồng nói vậy dù biết con dâu bà sắp kiệt sức. Tôi lăn lê trên chiếc giường, đau đến nghẹt thở lại còn ức chế tủi hờn, nước mắt nước mũi giàn giụa rồi cứ vậy la hét thất thanh trong căn phòng.

1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua, tôi đã cố hết sức tập hít thở, rặn theo các bác sĩ hướng dẫn nhưng con vẫn không chịu ra. Đúng lúc đó, mẹ tôi lên tới nơi, bà lao vào phòng vội vã thì nghe bác sĩ nói tình trạng hiện giờ của tôi đang nguy cấp, mẹ quay sang thông gia

-  Sao bà không cho nó mổ sớm?

Mẹ chồng sắc mặt không mảy may thay đôi

-  Đẻ được bình thường thì sao mà phải mổ, bà có biết 1 ca mổ đẻ tốn bao nhiêu tiền không?

- Tiền? Tiền quan trọng hay tính mạng con người quan trọng? Bà định giết con dâu và cháu nội mình à? Lần đầu tiên tôi thấy mẹ quát lớn như thế.

Thế mà, mẹ chồng tôi còn đáp lại:

- Làm như quý hóa lắm, làm như mỗi con bà đẻ. Bà đi mà ký cho nó mổ đi

hon-nhan-blogtamsuvn-1t

(ảnh minh họa)

Mẹ tôi toan quay đi thì mẹ chồng đã chặn ngay lại

- Ký xong thì số tiền mổ vượt quá đấy bà đi mà trả nhé, nhà tôi chỉ trả đủ số tiền như đẻ thường thôi

Mẹ tôi nóng mặt

- Không phải con gái bà nên bà không xót đúng không? Bà yên tâm, tôi chịu hết, tôi trả hết, bà không phải trả 1 xu nào cả.

Nghe thông gia nói không phải trả tiền, mẹ chồng mới để yên cho mẹ tôi ký tên cho tôi mổ.

Bấy giờ, tôi đã lả đi rồi, các bác sĩ vội vàng đưa vào phòng cấp cứu, Một lúc sau thì họ quay ra và nói

- Do cấp cứu quá muộn nên giờ chỉ cứu được 1 trong 2, gia đình muốn cứu mẹ hay con?

Chồng tôi không suy nghĩ trả lời luôn 1 câu mà sau này nghe lại tôi vẫn thấy ớn lạnh

- Cứu ai cũng được, dễ thì cứu

Mẹ tôi khóc lóc cầm tay bác sĩ

- Cứu con gái tôi, cứu con gái tôi

Sau trận vượt cạn thập tử nhất sinh đó, con tôi đã bỏ đi khi còn chưa chào đời, còn tôi thì được cứu sống. Nhưng từ hôm đó trở đi, sức khỏe sa sút trầm trọng, tinh thần xuống dốc, tôi vẫn chưa 1 giây phút nào quên được nỗi đau ám ảnh vào ngày sinh con.

Tôi lúc này, cũng không khác gì người đã chết.

3 ngày sau, cái kết nhói lòng khi mẹ chồng bắt tôi đẻ thường với ca sinh khó là lập tức ly hôn và rời khỏi ngôi nhà đáng sợ đó, nơi mà tôi từng mơ mộng sẽ là một mái ấm.

Phúc Yến / Theo Thể thao Xã hội

 
 
Tag Thư giãn
Nội dung tương tự

Bình luận bài viết


Copy right

DMCA.com Protection Status

Địa chỉ: Website Thuộc bản quyền Đức Vinh

Email: news@gmail.com