Quà tặng 20/10 cho thuê xe cho thue xe cho thue xe

09/10/2014 22:28

Trong tủ của bạn có bao nhiêu món đồ "bỏ thì thương"?


Còn gì đau xót hơn một sớm Thu trong trẻo, thức dậy, vui sướng mở toang cửa sổ đón nắng đầu ngày, rồi nụ cười bỗng tắt lịm trên môi khi chân dừng trước tủ quần áo: "Tôi ơi, tôi mặc gì hôm nay"?



Có một sự thật, dù không muốn, tôi vẫn phải chính thức thừa nhận và thông báo với mình: "Một nửa số quần áo bị biệt giam quá lâu".

Hàng tồn trong tủ

Đó là những món đồ dồn góp từ vài tháng, 2 năm, 3 năm, thậm chí cả "cựu binh" từ thuở nào tôi chẳng còn nhớ rõ. Tất cả chúng đều là tôi tự chọn mua, nhưng có cái giơ lên vẫn còn nguyên mác, nhiều chiếc khác thẳng thớm như vừa cưới ở tiệm về.

Nguồn cơn hàng tồn do đâu mà có? Lý do chính là việc mua sắm thiếu kiểm soát và định hướng. Trước khi định hình được phong cách, gần như cô gái nào cũng trải qua thời kỳ thử nghiệm, tìm tòi và khám phá gu yêu thích, tôi cũng vậy. Rồi một số lần sa ngã trước mốt A, mốt B, mốt C mà quên để ý có hợp với mình hay không (sự thật chỉ được bộc lộ khi soi gương ở nhà). Hệ quả là ngày càng nhiều những váy áo mua rồi không muốn mặc. Tôi hỏi mình nghiêm túc: "Chúng có xấu không?". Thực tình là không, nhưng chúng không (còn) phù hợp với tôi.

Trong tủ của bạn có bao nhiêu món đồ

Mặc cho mình, không phải cho người

Một món đồ hợp chưa chắc đã là món đồ đẹp, và ngược lại. Bạn tôi từng đả kích dữ dội với kiểu "ăn mặc dở hơi" váy dài thượt, áo thùng thình, kết hợp với nhau trông như "bao tải và chăn thu" mà tôi kiên trì trong thời gian khá dài. Mặc dù bạn là stylist, mặc dù lời khuyên của bạn đa phần đúng, nhưng tôi chẳng cách nào đi ngược lại mong muốn của tôi. "Mặc cho mình, không phải cho người".

Tôi từng nghĩ đó là một cách mặc, thậm chí huyễn hoặc thành một kiểu châm ngôn ứng xử với tủ áo quần. Niềm tin ngây thơ trả lại cho tôi những bộ cánh ngồ ngộ, dễ thương. Và gì nữa? Chỉ thế thôi!

Khi tôi đã bớt bảo thủ, tạm giấu cái ngây thơ để tỉnh táo, cởi mở nhìn nhận mình (và cái tủ), tôi suýt rớt nước mắt vì... tiếc tiền. Hơn một nửa số quần áo tôi có rõ ràng nên thuộc về (nhiều) người khác. Là ai đó vai mảnh, ai đó cao hơn, ai đó ngoài kia có thể biến chúng thành món đồ có giá trị, thay vì nằm xẹp chán đời trong ngăn tủ của tôi.

"Mặc cho mình, không phải cho người" - Hóa ra trước khi hiểu to tát là bản lĩnh và cá tính thời trang, hãy coi đó như "lời răn" khi shopping, làm sao để lựa đồ phù hợp nhất. Không thể nói chuyện mặc đẹp khi mà tủ đồ của ta chất đống quần áo "mua hộ người khác" phải không nào?!
Giải phóng hay là "chết"

Quần áo nằm quá lâu trong tủ không được ngó ngàng tới, rất dễ "chết" trong sự quên lãng của chủ nhân. Chỉ đến khi bới lên, dọn tủ, sắp lại đồ mới giật mình: "Ơ, mình mua lúc nào nhỉ?", "Ơ, tưởng cái này mất đâu lâu rồi?". Bạn sẽ làm gì? Bỏ ra chỗ sáng để dễ thấy tiện mặc, hay... gấp gấp rồi đặt vào chỗ "đã vô tình thấy em"? Tôi chọn cách thứ ba: Tặng cho những chị em quanh tôi - những người tôi yêu quý, và hơn hết, tôi biết họ là những chủ nhân mới tuyệt vời.

Còn một lựa chọn khác là đem đồ ký gửi ở hội chợ, nhưng tôi không chịu được cảm giác quần áo của mình có nguy cơ sống một kiếp "tù" khác. Ai có thể đảm bảo người mua không sai lầm như tôi trước đây?

Thời trang vốn là sự xoay vòng, cái váy cũ của người này là món mới yêu thích của người khác. Thế mới có cớ để shop hàng thùng tồn tại và bán ra mỗi ngày cả nghìn chiếc váy áo. Vượt qua giới hạn của từ "cũ", chúng ta có thể tự trao cho mình cơ hội sống vui hơn, linh hoạt và đẹp hơn với thời trang.

Trong tủ của bạn có bao nhiêu món đồ "bỏ thì thương"? Nếu có ý định đem tặng, hãy chắc chắn bàn là hoạt động tốt, nước hoa còn đủ dùng và những chiếc túi nhỏ xinh vẫn cất gọn đâu đó. Bởi vì khi trao đi món đồ là lượt nuột nà, thoảng hương thơm dịu được nằm gọn trong túi giấy, bạn không chỉ tặng áo quần, bạn còn tặng sự trân trọng và yêu thương...

Chiều nay, tôi sẽ mua thêm túi...
Tag
Nội dung tương tự

Bình luận bài viết


Copy right

DMCA.com Protection Status

Địa chỉ: Website Thuộc bản quyền Đức Vinh

Email: news@gmail.com